có nên gọi hồn người đã khuất không?

Vừa rồi có dịp xem tận mắt 2 người đội lễ khi thầy (nữ) đang cúng tự nhiên bị vong nhập. Rồi thầy ra khuyên bảo điều hay lẽ phải với vong (đang nhập vào người khác) như một bà điên nói luyên thuyên, tuy mọi người xúm vào hỏi han khóc lóc nhưng tôi cảm thấy nhảm nhí hết sức. Hiện tượng lên đồng, nhập hồn, áp vong có nhiều cách giải thích, khoa học cũng có (thôi miên, tự ám thị, tự phân ly, đa nhân cách…), tâm linh cũng có, cách giải thích nào cũng có thể đúng tùy từng trường hợp, thật cũng có, giả cũng có (thật ít mà giả thì nhiều).

Cứ nói đến lĩnh vực tâm linh, tôi thường hay nghe mọi người nói câu “trần sao âm vậy”, thế nhưng việc làm thì mâu thuẫn với lời nói, thử hỏi người trần có ai muốn người âm gọi mình xuống đó nói chuyện không? Hay là mới nằm mơ thấy người âm đã sợ vãi cả đái, rồi âm thầm cắn răng chịu đựng nỗi lạnh háng đến tận sáng mới dám ra khỏi giường? Người trần làm việc vất vả kiếm tiền, người âm thì chỉ cần chờ đốt vàng mã là có nhà có xe, có tiền xài cả năm, lúc sống nghèo khổ mà chỉ cần chết cái là giầu như Bill Gates thì có khi mọi người tranh nhau chết cho sướng, sống làm gì cho vất vả. Người trần ngồi tính toán đến mọt kiếp cũng chả ai tính được con lô con đề, vậy mà lại cứ gọi người âm để xin lô xin đề. Nếu cứ gọi hồn, đốt vàng mã, xin lô đề như thế thì đâu có phải là “trần sao âm vậy”. Như vậy là tự coi người âm có quyền năng hơn người trần, điều này sẽ khiến con người tìm cách dựa hơi người âm hơn là là tự thân cố gắng, cổ súy cho mê tín dị hợm.

Người chết rồi quan trọng nhất là được sớm đầu thai để bắt đầu cuộc sống khác, có người đầu thai ngay khi vừa chết, còn không thì nội trong 49 ngày sẽ đầu thai, có những trường hợp sẽ lâu hơn, mà nhiều khi lâu hơn là do người trần níu kéo.

Phật nói con người được cấu tạo gồm 5 thành phần, trong đó 4 thành phần không nhìn thấy được, gọi tạm là phần hồn, thành phần còn lại là thân xác, chỉ đóng vai trò thể hiện 4 cái thành phần hồn kia ra, nói nôm na thân xác như cái màn hình máy tính, nếu không có thông tin từ thân máy chuyển đến thì chẳng có gì để hiện lên màn hình cả. Khi chết hồn lìa khỏi xác, màn ngắt khỏi Case. Một số người có khả năng ngoại cảm có thể tạo liên kết với phần hồn, dù có thân xác hay không có thân xác, nếu có thân xác thì là người thường đang sống, không có thân xác thì là người đã chết. Dù phần hồn hay phần xác thì sau khi chết cũng tan biến hết, nhanh hay chậm thì tùy điều kiện cụ thể, chỉ có một thứ lưu lại và đi vào bào thai để nhận kiếp sống mới.

Vậy trong thời gian 49 ngày sau khi chết giả sử người chết chưa đầu thai có nên gọi hồn hay không? Thứ nhất là gọi hồn chẳng để làm gì cả, hỏi người chết có thiếu gì không, có ước nguyện gì không là rất vớ vẩn vì sau khi đầu thai rồi thì quên sạch. Thứ hai là người chết tự nhiên hoang mang hay lưu luyến thân xác cũ và người thân, đáng lẽ nên đi đầu thai để có cuộc sống mới thì lại cứ vất vưởng lang thang, cộng thêm việc người thân gọi hồn làm níu kéo lại càng chậm trễ việc đầu thai. Giống như một người chuyển từ nhà này sang nhà khác, đến nhà khác càng sớm thì càng tránh được nắng mưa gió tuyết, còn cứ lang thang ngoài đường càng lâu thì càng khổ, đi được vài bước lại có người thân ở nhà cũ gọi lại nói chuyện dăm ba câu vớ vẩn thì đi bao giờ mới đến được nhà mới hưởng lạc. Thành ra gọi hồn lúc này không những không có lợi mà còn có hại. Thay vì gọi hồn thì hãy cầu mong người người chết sớm được đầu thai và đầu thai vào cõi tốt thì hơn.

Trường hợp người chết đã chết lâu rồi, 2-3 năm chẳng hạn (giả sử không có oan khuất đã đầu thai kiếp khác rồi) tại sao vẫn gọi hồn được? Một là vì phần hồn chưa tan biến hết (cũng như phần xác chưa phân hủy hết) nên các bà đồng vẫn có thể tạo được liên kết với những phần hồn còn sót lại đó và lấy được thông tin từ đó, giống như dữ liệu trong một ổ đĩa hỏng, có thể tìm cách lấy thông tin ra nhưng ko ghi thêm được vào. Hai là nếu phần hồn đã tan biến hết thì bà đồng có thể liên kết với phần hồn của chính người thân đến nhờ gọi hồn để lấy thông tin. Dựa vào các thông tin này bà đồng có thể đóng vai người chết nói chuyện với gia quyến, thậm chí kể vanh vách những chuyện riêng chỉ người trong nhà mới biết, nốt ruồi ở khe đít, thường hay đánh rắm đêm, người nhà nghe vậy thì trố mắt sợ hãi bái lạy và tin tưởng tuyệt đối. Thật ra thì tất cả chỉ có vậy, chỉ là những thông tin cũ, phần hồn chưa tan biến hết đó không thể tự phát sinh nhu cầu cần quần áo, tiền bạc, không thể đoán trước được tương lai. Nhưng do người nhà đã tin rồi, nên phần sau thì bà đồng tha hồ mà bịa ra đủ thứ nhu cầu ước nguyện, dự đoán tương lai để gia đình vui vẻ mà đặt lễ nhiều một tý, hoặc thậm chí là đòi lập đàn cúng bái tế lễ nếu muốn moi nhiều tiền hơn của gia đình hoặc đơn giản chỉ là làm ra vẻ quan trọng để nâng cao danh tiếng. Thật ra có khi lúc này người thân của mình, nếu đầu thai thành người, thì đang bi bô tập nói, lững chững tập đi, ỉa đái rớt đầy nhà ở đâu đó rồi, đít mình còn chưa tự chùi được thì nói gì đến phù hộ cho người thân kiếp trước, chữ cắn đôi còn chả biết, ba đọc thành bố thì làm sao mà tính được lô với đề.

Tóm lại, gọi hồn không những không có lợi mà còn có hại cả cho người sống lẫn người chết. Trừ những trường hợp hết sức đặc biệt (chết oan không đầu thai được) thì không nên gọi hồn. Nếu tin vào việc gọi hồn (sau 49 ngày) thì cũng là phủ đỉnh việc người thân của mình được đầu thai một kiếp sống mới tốt đẹp hơn. Cõi âm chỉ như một trạm dừng nghỉ tạm thời trước khi chuyển từ kiếp này sang kiếp khác, không ai ở đấy mãi, nên không nên chú trọng đến nó quá. Ngày càng nhiều người cùng tin và làm việc gọi hồn sẽ làm phát sinh ra những kẻ trục lợi giả làm ông đồng bà cốt kiếm tiền, năng lực ngoại cảm không có nhưng dùng những mánh khóe tiểu xảo để lừa đảo người cả tin, thành ra thật giả lẫn lộn, vấn đề tâm linh trở thành mê tín dị hợm. Lợi chẳng thấy mà tiền mất tật mang.

Loading Facebook Comments ...