Rừng ma đồng nhi – Nơi xác những đứa trẻ treo lủng lẳng trên cây

“Rừng ma đồng nhi” thuộc xã Kim Loan, huyện Hạ Lang, tỉnh Cao Bằng nổi tiếng với những câu chuyện tâm linh ma mị rùng rợn về số mệnh của những đứa trẻ xấu số.

1. Tại sao khu rừng được gọi là “rừng ma đồng nhi”?

Khu rừng này còn được gọi là rừng an táng trẻ con trên cây. Sở dĩ có tên như vậy bởi khu rừng này là nghĩa địa chôn cất trẻ con. Trước đây, do trình độ thấp, thiếu cái ăn cái mặc, nên bố mẹ đẻ con ra ít nuôi được. Có người vừa sinh xong vài ngày thì con chết vì bệnh sốt rét. Có đứa bé sinh ra được vài tuần hay vài tháng là bị ma rừng bắt. Những lúc ấy người thân, họ hàng trong gia đình lẳng lặng quấn đứa trẻ vào tã mang đi.

Họ thường không để người mẹ biết lúc táng, để tránh việc người mẹ bị kích động, đau khổ. Sau đó người ta đặt đứa trẻ vào cái “thạ” (cái nôi) rồi tìm một cây cổ thụ to, đẹp, chọn tán cây cao và chắc chắn. Cuối cùng họ treo cái “thạ” lên cây. Xong xuôi họ trở về nhà và không bao giờ nhắc đến đứa bé xấu số ấy nữa.

Rừng ma đồng nhi

 

2/ Nguyên do vì sao người ta không chôn cất đứa trẻ mà lại treo lên cây?

– Để những đứa trẻ sớm được đầu thai

Theo lời người dân kể lại: “Với những bé chỉ được vài ngày, vài tháng tuổi thì chỉ cần treo lên để mưa nắng làm nó tự tan biến vào khí trời như những vì sao. Những đứa trẻ ấy là những sinh linh cực kỳ non nớt, chưa nhuốm bụi trần, nếu chôn chặt vào đất chúng sẽ khó đầu thai kiếp khác.

Treo lên cây là để hy vọng những cây nghiến rắn chắc sẽ che chở cho những linh hồn yếu ớt tội nghiệp kia. Vừa thể hiện mong muốn kiếp sau chúng được cứng cáp khỏe mạnh như đại thụ trong rừng. Sau đó người ta không phải đi thăm mộ người chết nữa vì vào thăm mộ dễ làm con ma thức dậy trở về bắt tội người nhà…”.

Từ xa xưa, người Tày đã có quan niệm rằng, vùi xác trẻ con xuống đất là không thương người chết và sẽ bị “con ma” báo hại, làm cho người nhà bị đau ốm, hoặc gặp tai nạn và phải chết theo.

– Tục lệ “ma thuật” huyền bí

Cũng theo lời người dân kể lại, tục lệ treo đứa trẻ lên cây mà không chôn cất còn có liên quan đến một “ma thuật” bí truyền của các thầy Mo Tày cổ.

Cũng giống như một niềm tin kỳ lạ của giới “đạo tặc” là chỉ cần đào mộ những người bị sét đánh, chặt lấy một bàn tay đem theo người, thì khi đi hành nghề, trăm vụ sẽ trót lọt cả trăm.

Một số thầy mo Tày ngày trước cũng có một niềm tin riêng. Họ lặn lội vào tận rừng sâu núi thẳm đào trộm mộ trẻ em. Họ sẽ dùng răng cắn đứt một ngón tay út của đứa trẻ được chôn, sau đó phơi khô và luôn mang theo người. Như vậy quyền năng của họ sẽ mạnh lên, khi làm phép sẽ luôn mời được thần thánh trợ giúp.

Những người thân không muốn các bộ phận con cháu mình bị đem đi sử dụng nên họ thường treo thi thể đứa trẻ lên cao. Bởi nếu xác đứa trẻ không được chôn trong đất, sẽ không còn tác dụng với các thầy mo nữa.

Tục lệ “thiên táng” này khiến người dân không khỏi sợ hãi và bị ám ảnh. Bởi lẽ bất cứ ai khi có việc bắt buộc phải qua khu rừng, thường rất sợ khi nhìn thấy hình ảnh những chiếc nôi đung đưa trong gió, kèm tiếng kêu của bầy quạ nghe hết sức thê lương. May mắn rằng tục lệ “thiên táng” hiện nay gần như hoàn toàn không còn nữa.

Loading Facebook Comments ...