SANG CÁT PHẢI THỰC HIỆN VÀO BAN ĐÊM

Có lý luận cho rằng, âm dương cách biệt nên phải kiêng không để mặt trời trực tiếp dọi vào. Nhưng theo chúng tôi, xuất phát từ kinh nghiệm thực tế, có nhiều trường hợp, gặp đất dưỡng thi, hoặc ba điều tường thuỵ (tức mộ kết phát) không nên cải táng, phải lấp lại ngay. Trong trường hợp thi thể sau nhiều năm vẫn còn nguyên vẹn, nếu để ánh nắng mặt trời trực tiếp dọi vào thì rữa ra ngay và teo lại. Vì vậy, để phòng xa nên kiêng ánh mặt trời, lâu ngày trở thành phong tục chung?

Táng mả, còn gọi là “đổi áo” hay “cải táng” là một phong tục không hay ở ta, vừa mất vệ sinh môi trường, vừa phiến toái cho cả người trần lẫn người âm. Dân ta tiến hành đổi áo cho người đã chết thường chọn giờ làm về ban đêm vì sợ ánh sáng Mặt trời sẽ làm hỏng xương cốt của mộ. Thực ra không phải như vậy. L‎ý‎ do làm về ban đêm được giải thích như sau:

Khi ta tiến hành công việc táng mả tại nghĩa trang thì người âm dưới mộ bao giờ cũng về chứng kiến bên cạnh ta mà ta không nhìn thấy. Thường là vì ta đã cúng trên bàn thờ từ hôm trước và cúng tại mộ trước lúc khai nấm. Người âm tồn tại dưới dạng sóng vi tế, là sóng rất thanh nhẹ, với bước sóng và tần số dao động rất nhỏ. Hiện loài người chưa có thiết bị kỹ thuật nào đo được sóng này. Trong khi ánh sáng Mặt trời gồm 3 dải sóng chính là tia Hồng ngoại, tia Nhìn thấy và tia Cực tím. Cả 3 tia này đều có bước sóng và tần số dao động lớn hơn rất nhiều lần tia vi tế mà người âm đang tồn tại. Vì thế, nó có thể áp đảo tia vi tế của người âm. Vì vậy người âm rất sợ ánh sáng Mặt trời. Nếu ta làm vào ban ngày thì người âm dưới mộ rất khó đến với ta. Vì thế các cụ người xưa thường làm việc này về ban đêm. Ngày nay do không hiểu nên nhiều nhà làm vào ban ngày thì lấy chăn chiếu che nắng cho tiểu xương cốt, gọi là để bảo vệ xương cốt khỏi bị hư hại do tác động của ánh sáng Mặt trời. Thực ra việc che chắn này không có giá trị gì cả, vì với khoảng hơn 1 tiếng đồng hồ, ánh sáng Mặt trời không hại gì đến xương cốt cả. Nó chỉ làm khó cho người âm đứng cạnh ta mà thôi. Bạn che nắng được cho người âm thì mới có giá trị.

Vậy có làm ban ngày được không? Làm được! nhưng người âm sẽ không thích. Khi về chứng kiến dưới ánh sáng Mặt trời rất nặng chọc, người âm sẽ thấy khó chịu và sớm bỏ đi. Khi về cõi âm lại phải tu luyện lại để thanh lọc tâm hồn bị nhiễm nặng bởi ánh sáng Mặt trời và sát khí ở nghĩa trang. Nếu cứ phải làm ban ngày thì khi làm xong nên có lễ xin lỗi người âm vì đã làm phiền họ. Cũng vì lý do này mà người trần không cúng ngoài trời vào ban ngày, chỉ cúng ngoài trời vào ban đêm.

Qua việc này ta chú ý mấy điểm sau đây:

–    Người âm ngại về mộ vào ban ngày, nên ta không nên chăm về thắp hương trên mộ họ. Vì đã thắp hương mời về thì họ phải về, nhưng không thích. Về thoáng đã biến đi ngay. Cho nên hàng năm ta chỉ nên đi thăm mộ vào tiết Thanh Minh đầu tháng 3 thôi. Lúc này Trời còn chưa nóng. Mà cũng nên đi vào sáng sớm, ánh sáng Mặt trời còn yếu, không nên đi vào giữa trưa. Đó là lý do người xưa chọn tiết Thanh Minh để đi tảo mộ. Như vậy mỗi năm các cụ chỉ ra thăm đắp mộ 1 lần. Còn lại chỉ cúng trên bàn thờ trong nhà. Kể cả vào ngày giỗ cũng không cần ra mộ. Các cụ làm như thế là rất khoa học và hợp lý hợp tình. Ngày nay, do không hiểu, dân ta cúng mộ rất xô bồ. Có người hàng tuần hàng tháng ra mộ. Thế thì làm khổ người âm!

–     Bàn thờ và phòng thờ không được sáng và không được nóng. Sáng là nhiều tia Nhìn thấy, nóng là nhiều tia Hồng ngoại, người âm đều sợ. Đốt nhiều đèn nến là tăng cường tia Hồng ngoại biếu các cụ. Các cụ sợ khiếp vía còn về làm gì? Có nhà lại còn treo đèn nê ông (tia Nhìn thấy) ngay trên bàn thờ. Rồi lại còn thắp nhiều đèn điện đỏ (tia Hồng ngoại) trên bàn thờ- Toàn là tra tấn các cụ?! Thậm trí có đền chùa người ta rỡ ngói, thay kính vào để cho ánh sáng Mặt trời chiếu vào tượng Phật và các Thánh Thần. Thật là tai hại! Cái đó gọi là “Vô minh”, tức là dốt nát. Cho nên phòng thờ phải tối và mát. Càng tối càng tốt, càng mát càng tốt. Phòng thờ nhà bạn liệu có đang mời các cụ xơi nhiều tia Nhìn thấy và tia Hồng ngoại không đấy?

–    Không nên có việc táng mả. Đây là một tục không hay. Ta nên cái đi càng sớm càng tốt. Tốt nhất là đốt xác thành tro bụi rồi rải trên đồng quê sông biển mà không lập mộ, chỉ bốc bát hương trên bàn thờ. Hoặc đốt xác rồi lập mộ không có cải táng. Cuối cùng thì có thể chôn đại quan và không cải táng. Như thế mới văn minh và khoa học.

Loading Facebook Comments ...